Nhật Bản Du ký

Nhật Bản Du ký #06
Chinh phục “Tuyến đường rồng bay” trong tầm tay

Một hành trình lý thú chu du các điểm đến thú vị vào mùa đông trên "Tuyến đường rồng bay" - vùng đất miền Trung Nhật Bản với tên gọi đầy kiêu hãnh, nơi lưu giữ nhiều phong vị cổ kính đậm chất Nhật bằng thẻ xe bus tiện lợi & tiết kiệm đang chờ bạn khám phá trong bài viết này!

Trong số này, bạn An hiện đang du học tại Nhật sẽ lên đường khám phá những điểm đến đặc trưng vào mùa đông tại miền Trung Nhật Bản. Thiên nhiên hùng vĩ chìm trong màn tuyết trắng tuyệt đẹp, những con phố cổ bình lặng xoa dịu tâm hồn, mỹ thực ngon ngất ngây hay suối nước nóng thiên nhiên làm ấm cơ thể lạnh giá, tất cả những "món quà tuyệt vời" của mùa đông Nhật Bản này sẽ được bạn An cảm nhận và ghi lại chân thật trong bài viết dưới đây.

NGUYEN PHUONG ANH
Hiện đang sinh sống và làm việc tại tỉnh Toyama, Nhật Bản. Thích đi du lịch một mình, chụp ảnh và viết blog về tiếng Nhật và cuộc sống đời thường ở Nhật. Mình muốn ghi dấu tất cả quá trình sống và trải nghiệm của mình trên xứ sở Hoa Anh Đào, và chia sẻ đến nhiều người.

Khu vực Nagano - Gifu - Aichi

Đây sẽ là một hành trình trong 2 ngày, sử dụng tối đa thẻ xe bus "Shoryudo Free Bus" dành riêng cho du khách nước ngoài để khám phá khu vực miền Trung Nhật Bản. Trong ngày đầu tiên, từ điểm xuất phát là thành phố Matsumoto tỉnh Nagano, chúng ta sẽ đi ngắm tuyết tại "Shinhotaka", nơi có thể chiêm ngưỡng cả phía Bắc dãy Alps Nhật Bản tại tỉnh Gifu. Du khách đến đây sẽ được chiêm ngưỡng lễ hội ánh sáng tuyệt đẹp chỉ có trong những đêm mùa đông cùng với thịt bò Hida thượng hạng. Ngày thứ 2 sẽ là thời gian để thong thả tản bộ tại "Tsumago-juku" và "Magome-juku", nơi còn lưu lại phong cảnh cổ kính đậm chất Nhật trong màn hoa tuyết nhẹ rơi. Kết thúc hành trình hoàn hảo với "Nagoya-meshi" thật ngon tại Nagoya.

Thẻ xe bus "Shoryudo Free Bus"
http://www.mwt.co.jp/shoryudo/index_en.php (tiếng Anh)

Cáp treo Shinhotaka – Ngắm cảnh tuyết từ trên núi

Mình lên tàu khởi hành từ Toyama, chuyển sang bus từ ga Matsumoto, Nagano. Chỉ vừa kịp hít thở không khí mát lạnh, trong lành, rồi chạy đi tìm bảng hướng dẫn chỉ đường đến trạm xe bus, mua vé xe bus Nori-free (đổi chuyến tự do) cho hành trình trong 3 ngày bắt đầu chinh phục lộ trình đã dự định.
Địa điểm đến đầu tiên của mình là cáp treo Shinhotaka.
Xe bus băng băng qua những khúc quanh co tiến vào núi, cảnh vật dọc đường là những hàng cây khẳng khiu trơ trụi lá nhưng vẫn không làm bớt đi cảnh đẹp của núi rừng hung vĩ, chỉ là có một chút cảm giác lạnh lẽo phía bên ngoài cửa sổ.
Vào mùa hè mình sẽ nhất định sẽ quay lại nơi đây, vi vu qua những đường núi quanh co này, khi ấy trời trong, cây cỏ xanh tươi mát dịu, gió cũng dịu dàng hơn. Hẳn sẽ là một khung cảnh thiên nhiên tuyệt vời ông mặt trời.
Bus chạy 2 tiếng rồi đến được cáp treo Shinhotaka. Cáp bao gồm 2 tuyến là "Ropeway 1" và "Ropeway 2" (Ropeway 2 là cáp treo 2 tầng duy nhất ở Nhật). Mình leo lên cáp Ropeway 1 để bắt đầu lên đài quan sát trên núi. Cáp bắt đầu chạy lên cao, thì mồm mình cứ chữ A, rồi lại chữ O, vì cảnh đẹp quá mức.
Sau đó trong khi chờ đến giờ chuyển cáp Ropeway 2, mình ngâm chân ở hồ nước nước nóng và xem mọi người chơi đùa ở khu vực nghỉ ngơi gần ga Shirakaba-daira.
Trời khá rét, tuyết bay mù đóng băng cả cửa kính, mình đã không thể nhìn thấy rõ cảnh núi từ cáp Ropeway 2. Trên Đài quan sát nhiệt độ lúc đó là -9, thấp nhất trong quá trình ở Nhật mà mình đã trải nghiệm. Tay run cóng cả lên, nhưng vẫn cười cười toe để chụp hình kỉ niệm trải nghiệm đầu tiên của cuộc đời.
Một cô gái vùng nhiệt đới như mình, thì có thể nói cảnh tuyết luôn làm mình rung động khó tả. Mình cũng đã chụp được những tấm hình tuyết phủ trắng xóa đẹp đến nao lòng.
Dịp tới, mình cũng sẽ lại đến vào mùa đông để thử mạo hiểm trekking đường núi, và ngắm nhìn mọi thứ kỹ hơn, lâu hơn. ( Dù cũng sợ lạnh ơi là sợ hihi).

Thắp sáng Taruma Kanekori

Rời Shinhotaka, thì trời cũng đã ngả chiều. Vì mùa đông trời sập tối rất nhanh, mình lên bus và di chuyển tiếp đến nơi có sự kiện “Thắp sáng Taruma Kanekori”.
Đây thác nước đóng băng và được thắp sáng để tạo nên khung cảnh huyền diệu. Người ta tương truyền “ Nước của thác Taruma” rất tốt cho sức khỏe, người dân vùng này vì sử dụng loại nước này nên sống rất thọ. Vào mùa đông thì thác bị đông đá lại, tạo thành những khối băng độc đáo. Mà đúng là phải đến xem mới tận mắt thấy được sự kỳ diệu của thiên nhiên. Nhật Bản có 4 mùa, dù là mùa nào đi nữa, cũng đều có vẻ đẹp rất đặc trưng. Xứng đáng để mình cất công tìm đến.

Thư giãn ở Hirayu Onsen

Mình về đến khu vực suối nước nóng Hirayu onsen, rồi vào lữ quán đã đặt trước. Sau nhiều tiếng đi bộ và ngấm lạnh, sức lực của mình gần như cạn kiệt. Mình nhận phòng, nghỉ ngơi một chút trong khi chờ bữa ăn tối được dọn.
Thức ăn đúng phong cách Nhật, được xếp đẹp mắt, tinh tế trên bàn. Đôi khi người ta tìm đến lữ quán, chỉ để tận hưởng được một bữa ăn truyền thống kiểu Nhật như thế này thôi.
Điểm nhấn của bữa tối món lẩu Sabu-sabu với thịt bò Hida cao cấp. Thịt bò lát nhúng vừa chín tới trong nước dùng Dashi, thêm tí nước chấm Tsu-yu, mỏng mềm tan trong miệng. Rau ăn kèm cũng tươi và ngon.
Có lẽ do mình đói meo, nên chỉ cần ăn một miếng thịt bò ngon lành như thế, cả người như sống lại, má ửng hồng và cảm thấy ngập tràn hạnh phúc.
Sau khi ăn bữa ăn tối ngon ơi là ngon. Mình xem qua một tí về kế hoạch của ngày kế tiếp, rồi thay Yukata đi tắm Osen. Ngâm mình trong Osen làm mình nhẹ nhõm, suối nước nóng đem sự mệt mỏi của mình đi đâu mất. Đôi khi vì quá dễ chịu mà mình đã lỡ ngủ quên 5-10 phút trong suối nước nóng.
Cuối cùng là kết thúc một ngày bằng sự ấm áp, êm dịu của chăn bông.
Bao nhiêu cái giá rét, run cầm cập lúc chiều, mình bỏ quên lại sau cánh cửa của lữ quán mất rồi. Oyasuminasai ! Chúc ngủ ngon !

Dạo quanh thị trấn cổ xưa

Buổi sáng thức dậy ăn sáng tại lữ quán. Mình bắt đầu lên bus di chuyển đến ga Matsumono, và đổi tàu đi đến ga Nagiso. Từ ga đi bus tiếp đến thị trấn Tsumago-juku và Magome-juku. Cả hai thị trấn đều nằm trên con đường Nakasendo liên kết Edo và Kyoto- một trong 5 tuyến đường huyết mạch trong thời đại Edo.
Vừa đặt chân đến con đường chính của thị trấn, mình đã bị hớp hồn ngay bởi kiến trúc truyền thống cổ xưa nơi đây. Những ngôi nhà xếp thành dãy, đẹp ngất ngây. Khách du lịch đến đây người trẻ cũng có, nhưng hầu như là người lớn tuổi, có lẽ họ tìm đến đây để ngắm nhìn và hoài niệm.
Sau đó mình được cô hướng dẫn đi tham quan làng cổ theo lộ trình:
Thăm nhà cổ Wakihonjin- Okuya => Phòng tư liệu lịch sử (Rekishi- Shiryuokan) => Nhà cổ Tsumagojuku- Honjin.
Đáng nhớ nhất là ở nhà cổ Wakihonjin- Okuya, mình được bà Matsushita kể người Nhật thời Edo đã tạo ra ngôi nhà cũ như thế nào. Cách người xưa giáo dục con cái bằng vai vế và vị trí khi quây quần bên bếp củi sưởi ấm ra sao. Rồi cả lý do và ý nghĩa người Nhật xưa sắp xếp vị trí phòng khách, cách sắp xếp cửa sổ, hay cả dụng ý lót nệm, đặt bếp sưởi. Mọi sắp đặt đều có nguyên do của nó.
Bà kể say sưa như là bà đang kể về chính cuộc đời mình. Mình thì ngồi trầm trồ, lắng nghe một cách thích thú mãi . Bà nói khách du lịch tìm đến đây là để nghe những câu chuyện như thế này. Họ muốn lắng nghe tiếng nói và dáng hình của lịch sử.
Mình cũng thích câu chuyện của bà lắm. Cách bà kể thổi hồn vào ngôi nhà, làm mọi thứ thật sống động và thú vị hơn những thông tin chỉ đọc qua sách báo. Đúng là “ trăm nghe không bằng một thấy”, “đi một ngày đàng, học một sàng khôn”.
Rời Tsumago-juku đầy nuối tiếc, mình lại lên bus di chuyển tiếp đến thị trấn Magome-juku. Thị trấn được giữ nguyên không khí của thời đại 300 năm về trước, những ngôi nhà đậm chất truyền thống cũng xếp đều trên con đường lát đá, nhưng cảm giác so với Tsumago-juku khác hẳn. Mỗi một thị trấn mang một vẻ đẹp rất riêng, khó diễn tả được bằng lời.

Mãi mê chụp hình và ngắm thị trấn, mình quên khuấy cả buổi trưa. Mình dừng nghỉ chân tại khu quà lưu niệm, ăn Mochi và bánh bao nhân rau.Trời lạnh mà ăn Mochi nướng thêm sốt đậm đà nóng hôi hổi, đúng là ngon tuyệt vời.

Món ăn Nagoya

Mình lại đón bus rồi về Nagoya – điểm đích cuối của mình. Sau hai ngày rong ruổi trong cái lạnh của mùa đông, làm mình thấy cần phải tự thưởng cho mình bằng một món ăn ngon nhiều thịt để kết thúc hành trình.
Mình quyết định ăn Miso- Katsu ( là món ăn thịt chiên khá nổi tiếng ở Nagoya). Sốt Miso ở Nagoya có vị đậm đà hơn so với những Miso của các vùng khác, nên có lẽ hợp với vị của người Việt, thịt và sốt cũng rất “đưa cơm” nên mình ăn ngon lành hết sạch trong vòng 5 nốt nhạc. Thiệt là thỏa mãn quá đi mất.

Kết

Cứ mỗi ngày trôi qua, mình lúc nào cũng trở nên thích và yêu mến Nhật Bản hơn. Không phải chỉ đến từ sự hiện đại của thành phố văn minh náo nhiệt. Mà còn đến từ những vùng quê, những nơi cổ kính, từ những câu chuyện ẩn mình trong đó mà mình được nghe kể.
Khi đi Nhật Bản nếu chỉ tìm đến những nơi đô thị phồn hoa, thì có lẽ sẽ là một thiếu sót khá lớn. Mình đặc biệt giới thiệu Chubu- vùng núi mộc mạc, mang đậm bản sắc cổ truyền của người dân Nhật Bản. Nếu trung tâm thành phố đại diện cho sự phát triển kinh tế mạnh, thì vùng quê mang đậm tính truyền thống sẽ đại diện cho tinh thần, cho trái tim của con người Nhật Bản. Và là đây nơi có thể đắm mình trong cái đẹp của thiên nhiên một cách trọn vẹn.
Hãy đi, hãy đến và tự mình cảm nhận nó. Mình tin tất cả trải nghiệm có được qua chuyến đi, đều làm phong phú thêm nhân sinh quan của chúng mình.
Chào mừng các bạn đến Chu-bu, nơi núi rừng hung vĩ phủ xanh cả một vùng đất trời.

Thông tin